Thịnh Doãn năm bảy mươi tuổi lâm trọng b/ệnh nằm liệt giường, khi biết thời gian của mình không còn nhiều, đã sai người đến Khúc Châu để đón tôi về kinh thành. Nhưng lúc trẻ, tôi từng thề đ/ộc rằng cả đời này sẽ không bước chân vào kinh đô lần nữa.