Thời lo/ạn lạc, ta c/ứu Đậu Ngộ lúc hắn nguy nan sắp ch*t. Hắn nhớ ơn tình, thề suốt đời chỉ cưới mỗi ta. Nhưng khi hắn lên chức cao vọng trọng, lập đại công c/ứu nước, lại c/ăm h/ận nhìn ta: "Nếu không phải ngươi lúc trước mang ơn ra u/y hi*p, ta sao đến nỗi cùng Lâm Tần âm dương cách biệt, cả đời vô duyên!" Nửa đời sau, ta cùng hắn thành giai nhân oán phụ. Khi mở mắt lần nữa, ta trùng sinh về năm xưa c/ứu Đậu Ngộ. Nhìn hắn nằm trong vũng m/áu, hắn tuy chẳng phải lang quân tốt, nhưng là vị quan lương đống. Vì nước vì dân, ta vẫn ra tay tế thế. Đậu Ngộ tỉnh dậy nhìn ta chằm chằm, thần sắc phức tạp chưa kịp mở lời, ta đã lùi một bước né tránh bàn tay hắn: "Ta đã có phu quân, ngài hãy giữ lễ độ."