Thôn chúng tôi nghèo lắm. Để có miếng ăn qua ngày, người ta phải làm cái nghề Đỉnh Hương Nhân (người đội hương) – những kẻ đội nhang, mượn thần thông để nhìn thấu nhân quả.
Đỉnh Hương Nhân có thể nhìn khói hương mà đoán định chuyện đời, nhưng tuyệt kỹ đ/áng s/ợ nhất chính là 'lấy một mạng đổi một mạng'. Chỉ có điều, một khi thi triển cấm thuật này, kẻ gánh nhang chắc chắn sẽ phải ch*t. Vì vậy, cái giá cho tuyệt kỹ này cực kỳ cao, người ta chỉ làm khi muốn ki/ếm cho con cháu một khoản tiền b/án mạng để đổi đời.
Cho đến một ngày, có đôi vợ chồng nọ tìm đến cửa. Họ không cầu trường thọ, cũng chẳng cầu chữa bệ/nh. Thứ họ muốn, là một cô gái bằng xươ/ng bằng thịt để ch/ôn cùng con trai họ.
Và Tần Nhị Cô - người tiếp nhận vụ làm ăn này, đã mỉm cười nói với họ rằng: "Mười chín vạn chín ngàn. Đợi tôi ch*t rồi, cứ đ/ốt tiền giấy cho tôi là được."
Sau này tôi mới biết, thứ bà ấy muốn không phải là tiền. Thứ bà ấy đòi, là món n/ợ hai mạng người trong trận đại hỏa hoạn của hai mươi năm về trước.