Một giây trước khi bản mệnh ki/ếm của Tiêu Đoạn Ngọc đ/âm xuyên lồng ng/ực ta, trong đầu ta chẳng hiện lên hồi ức lung linh nào, mà chỉ toàn là nuối tiếc…
Trong tư khố của hắn vẫn còn bao nhiêu Linh thạch cực phẩm và thiên tài địa bảo chưa tiêu hết, ta lỗ nặng rồi!
Hệ thống trong thức hải rú lên những hồi chuông cảnh báo thê lương, chấn đến mức đại n/ão ta đ/au nhức: 【Ký chủ! Độ lệch cốt truyện đã đạt 99%! Ngươi sẽ h/ồn phi phách tán mất!】
Ta nhìn kẻ đạo mạo chính trực trước mặt, kẻ luôn miệng nói "đại đạo vô tình" nhưng thực chất là một tên ngụy quân tử, rồi lại liếc nhìn thiếu niên toàn thân đẫm m/áu phía sau.
Ta cười, một ngụm m/áu tươi phun thẳng vào mặt Tiêu Đoạn Ngọc, "Cốt truyện cái con khỉ!"
Tống Linh Khê ta đời này, chủ yếu nhất chính là một thân đầy xươ/ng phản cốt. Nếu đã định sẵn phải làm đ/á lót đường cho hắn, vậy thì trước khi hắn giẫm ch*t ta, ta không chỉ khoét sạch gia sản của hắn, mà còn phải "ngủ" với tử địch của hắn, nuôi dưỡng ra một vị Chân Thần có thể một ki/ếm ch/ém nát Thiên đạo giả dối này!
Cái này gọi là: Tái tận dụng tài nguyên.