Ta là đích nữ, thánh chỉ đã sớm định ta làm Thái tử phi. Thứ muội bị phụ thân hứa gả cho một Lại bộ Thượng thư tóc bạc trắng, phải về làm kế thất. Ngày đại hôn, ả m/ua chuộc hỉ nương, đưa ta vào kiệu hoa của Thượng thư phủ. Khi ta xông tới Đông cung, ả đã cùng Thái tử uống rư/ợu hợp cẩn, màn trướng cũng đã buông. Ả ngỡ rằng đoạt được viên phòng trước là có thể giẫm lên ta mà bước lên cao. Nhưng ả quên mất, ngoại tổ Tạ thị của ta nắm giữ quân lương kinh kỳ, cũng nắm giữ phân nửa nhân tình trong triều đình. Ả bày mưu tính kế trăm đường, cuối cùng chỉ đổi lấy một đạo thánh chỉ phong làm Trắc phi. Còn ta bị giam cầm trong cung tường, chưa từng nhận được lấy nửa phần chân tình của trượng phu. Làm đến Hoàng hậu, cũng chỉ là thay người canh giữ một tòa Phượng Nghi cung lạnh lẽo như lãnh cung. Ngày kinh thành thất thủ, ta vung ki/ếm gi*t Hoàng đế, cũng gi*t luôn thứ muội đã được phong làm Quý phi. Sau đó, ta uống cạn rư/ợu đ/ộc, phóng hỏa đ/ốt trụi tẩm điện của chính mình. Mở mắt lần nữa, hỉ nương đang bưng giá y đứng trước mặt ta. Lần này, chính tay ta đậy khăn hỉ cho thứ muội, đưa ả vào Đông cung. Còn ván cờ kia – đã đến lúc ta ngồi vào vị trí người cầm quân.