Kế mẫu vốn là bậc thiện nhân nức tiếng kinh thành, đối đãi với ta còn tốt hơn cả con ruột. Sau khi ta cập kê, người liền định cho ta một mối nhân duyên hiển hách. Muội muội vì thế mà sinh lòng đố kỵ, tại yến tiệc liền cùng ta tranh cãi vài câu. Kế mẫu trước mặt mọi người quở trách muội muội, lại tự tay múc canh dỗ dành ta. Ta uống mà hốc mắt nóng hổi, chỉ thấy bấy lâu nay hiếu thuận đều đã được báo đáp. Thế nhưng khi tỉnh lại sau cơn mê man, vị kế mẫu từng yêu thương ta tận xươ/ng tủy ấy, lại đang nằm trên giường vị hôn phu của ta với y phục xộc xệch.