Ta vốn là con gái một gã b/án rong, nào ngờ lại thành thế thân của công chúa. Vương Gia t/àn t/ật đôi chân, mẹ chồng cay nghiệt, con riêng khó dạy bảo. Trong phủ Vương Gia, ta cúi đầu khom lưng, dốc hết tâm can, mới đổi được chút ít thừa nhận. Ấy thế mà công chúa chán chê trở về. Nàng vạch trần thân phận ti tiện của ta trước mặt Vương phủ, khóc lóc rằng ta đã đ/á/nh cắp cuộc đời nàng. Ta bị l/ột sạch y phục giữa mùa đông giá rét, đ/á/nh cho tơi tả trăm thương, ném xuống ao nước cho ch*t đuối. Mở mắt lần nữa, ta lại trở về cái ngày công chúa ép ta khoác lên áo cô dâu. Nhìn nụ cười đắc ý của nàng, ta rút trâm cài tóc, đ/âm thẳng cổ họng không chút sai lệch.