Mẹ ta là một cô gái b/án chuông, nàng dốc hết tâm lực nuôi cha ta ăn học vì tình yêu. Vì tương lai của hắn, mẹ ta bị dỗ dành vào phủ Vương gia suốt đêm... Đêm ấy tuyết rơi dày đặc, sáng hôm sau th* th/ể nàng bị vứt bỏ trên nền tuyết trắng. Một tháng sau, công chúa trong triều rước dâu cực phẩm về nhà cha ta. Còn ta - đứa con hoang không tên tuổi - bị b/án thẳng vào lầu xanh hèn mạt nhất. Năm năm sau, họ quỳ rạp dưới chân ta khóc lóc c/ầu x/in tha mạng. Ta cười lạnh: "Khi mẹ ta gào thét, sao các ngươi chẳng chịu buông tha cho nàng một lần?"