Tuần phủ yêu mỹ nữ, Tổng đốc thích nam sắc. Phu quân bảo ta hầu hạ Lý tuần phủ. Lý tuần phủ thấy ta khóc lóc thảm thiết, liền đuổi ta về. Phu quân nổi gi/ận viết thư hưu thê đuổi ta về ngoại gia: "Nhạc phụ, Trịnh thị quyến rũ người khác, gia phong họ Vệ trong sạch không dung được nữ nhân này, nay đã trả Trịnh thị về ngoại gia, mong nhạc phụ thứ lỗi." Cha ta vốn đã bệ/nh nặng, bị khí đến đoản mệnh, kế mẫu đuổi ta ra khỏi nhà, ta cô đ/ộc ch*t trong đêm tuyết. Mở mắt lần nữa, ta trở về ngày Lý tuần phủ đến huyện nha. Phu quân chân tình cầm chén rư/ợu mê lên: "Tú Quân, phu quân ta có thăng quan tiến chức hay không, đều trông cậy vào nàng." Ta cũng cảm động rơi lệ: "Phu quân, thiếp không nỡ xa ngài, không nỡ rời khỏi gia đình này." Một phen tâm tình vừa dứt, phu quân ngạc nhiên vì sao ta chưa ngất, nhưng chợt hắn chếnh choáng ngã xuống. Ta mỉm cười khẽ. Phu quân mạo tựa Phan An, Tổng đốc đã thèm thuồng hắn từ lâu.