Khi Hoàng đế băng hà, ta đang phất phơ uy phong bên bờ Thái Dịch Trì. Nghĩ đến cảnh thăng quan phát tài, chồng ch*t sớm, ta mừng quá trượt chân rơi tõm xuống nước.
"Không tốt rồi! Hoàng hậu nương nương tuẫn tình rồi!"
"Nghe hung tin về Hoàng thượng, Hoàng hậu đ/au lòng khôn xiết, bèn lao mình xuống hồ trong, theo bệ hạ về chín suối!"
Ta oán khí ngập trời lơ lửng trên linh đường, nghe thấy bài tế văn này gi/ận đến khói bốc lên đầu.
Trong hư không chợt vang lên tiếng thở dài quen thuộc.
"Hoàng hậu, trẫm không ngờ nàng lại yêu trẫm sâu đậm đến thế... Kiếp sau nếu có duyên, trẫm nhất định không phụ lòng nàng..."
Ta: "Phù phù! Xui xẻo!"