Một năm sau khi ta kết hôn với Tạ Vân Diệp, hắn gặp nạn nơi biên ải, được một nữ y lang qua đường c/ứu giúp. Để báo đáp ân c/ứu mạng, hắn đặc biệt đưa nàng về phủ, nhận làm em nuôi. Cố Thanh Hàn từ đó về sau cả đời không lấy chồng, chuyên tâm c/ứu nhân độ thế, được bách tính yêu mến. Về sau, Tạ Vân Diệp trúng đ/ộc, nàng ngày đêm nếm th/uốc, cuối cùng vì tích đ/ộc mà qu/a đ/ời. Còn ta, làm lão phu nhân của hầu phủ suốt năm mươi năm. Con trai sợ ta đ/au lòng, không bao giờ cho ta vào nhà thờ tổ. Mãi đến khi ta hấp hối, muốn thắp nén hương cho Tạ Vân Diệp, mới phát hiện trong nhà thờ tổ có thêm một bài vị, trên đó ghi rõ ràng —— Vợ của Tạ Vân Diệp, Cố Thanh Hàn. Con trai bất đắc dĩ thở dài: "Phụ thân trước khi qu/a đ/ời có dặn dò, sau khi gặp được cô Cố, phụ thân mới biết ai là chân ái. Tiếc là cô Cố tính tình cương liệt, không chịu làm thiếp, nên phụ thân hứa cho nàng hợp táng với tư cách chính thất." "Mẹ ơi, suy cho cùng cũng chỉ là một cái danh phận, người ch*t rồi cũng hư không, mẹ hãy nhường cho cô Cố đi." Lần nữa mở mắt, ta trở về ngày Tạ Vân Diệp đưa Cố Thanh Hàn về phủ. "Dung Dữ, Thanh Hàn không cha không mẹ, ta muốn nhận nàng làm em nuôi, ngươi…" Thần sắc ta lãnh đạm: "Mặc hầu gia sắp xếp."