Vào cái ngày cuối cùng ấy, Trình Hoài Cẩn đã thủ ở bên ta cả một đêm, đó là khoảng thời gian dài nhất chúng ta ở bên nhau trong kiếp này. Ta dung mạo tiều tụy, sắc mặt vàng vọt. Dưới ánh nến lung linh, hắn lại hiện lên tuấn tú tựa thiếu niên. Trải qua hồi lâu, hắn mới thổn thức: - Tri Ý, nếu có kiếp sau, đừng gả cho ta nữa. Nói xong, một dòng lệ trong veo lăn dài trên gò má. Một nỗi bi thương cuồn cuộn trào dâng, ta chỉ đành lặng lẽ khép mi. Vẫn là... đừng có kiếp sau nữa thì hơn.