Từ một kẻ quê mùa thôn dã, ta đã cùng hắn gắng sức leo lên chức Thừa Chính Thuận Thiên Phủ. Ba mươi năm hôn nhân, chúng tôi vẫn yêu thương như thuở ban đầu. Cho đến khi ta mắc phải chứng lao phổi, th/uốc thang đều vô dụng. Trong giây phút hấp hối, Lục Cẩm Xuyên thấy ta đã ngừng thở, liền khẽ thì thầm: "A Hòa, ngươi từng c/ứu mạng ta một lần, ba mươi năm ân tình vợ chồng hôm nay cũng coi như trả xong." "Nếu có kiếp sau, mong nàng đừng vướng víu nữa, hãy thành toàn cho ta cùng Thục Nhiên muội muội." Hừ. Giá như hắn nói câu này muộn hơn một chút thì tốt biết mấy. Lục Cẩm Xuyên đâu biết rằng, đôi tai là thứ cuối cùng mới ch*t đi. Ta vẫn nghe thấy hết cả. Một đời tận tụy phù trợ, nào ngờ đến phút cuối mới biết đó chỉ là nghĩa trả ơn của hắn. Khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về đúng ngày Lục Cẩm Xuyên rơi xuống vực sâu năm ấy.