Trên đường đi gặp người thương, ta thuận tay c/ứu Quý Vương khỏi ch*t đuối. Ngày hôm sau, một đạo thánh chỉ ban hôn đã buộc ta và hắn vào với nhau. Vợ chồng bao năm, hắn lại khiến ta mất mặt trước lúc băng hà. "Sau khi trẫm đi, nữ quan Thẩm Uyển sẽ được hưởng tôn vinh của Thái Hậu." "Còn Hoàng hậu... ban ch*t tuẫn táng." Ta không thể tin nổi. Hắn chỉ thở dài: "Đây là điều ngươi và ta n/ợ Uyển nhi." "Nếu năm đó ngươi không tranh c/ứu trẫm trước nàng ấy, đâu đến nỗi sai một bước, sai cả đời." Tỉnh dậy lần nữa, trở về ngày yến tiệc trong cung. Ta không bước đến bên hồ sen nữa. Đã bảo là sai rồi. Vậy thì đời này, hãy thay đổi tất cả.