Nữ nhi vừa qua lễ đầu thất, trong phủ đã treo đầy lụa đỏ. Rộn ràng náo nhiệt tổ chức tiệc mừng sinh thần cho con trai của Ôn Xảo Ngọc. Ta vận đồ tang trắng muốt bước vào tiệc, Ôn Xảo Ngọc tại chỗ rơi lệ. "Tỷ tỷ ăn vận thế này, là muốn trù ẻo con ta sớm ch*t sao?" Phu quân vội bước tới che chở nàng ta sau lưng. "Biểu muội thân cô thế cô, nàng chớ nên vô lý gây sự, mau đi thay y phục cát tường đi." Ta không hề náo lo/ạn. Từ tay nha hoàn bưng bát canh đưa cho Ôn Xảo Ngọc. "Trước kia là ta quá xúc động nên mới c/ắt tóc của biểu muội, hôm nay ta đặc biệt hầm canh để tạ tội với biểu muội." Ôn Xảo Ngọc đón lấy uống hai ngụm, bấy giờ mới nhớ tới việc tìm ki/ếm đứa con quý tử. Nàng ta hờn dỗi nói: "Đứa trẻ này bị biểu ca chiều hư rồi, tiệc sinh thần mà cũng chạy lung tung thế này. Đợi lát nữa tìm thấy nó, biểu ca nhất định phải dạy dỗ con khỉ con này giúp ta." Ta nhìn gương mặt vẫn còn đắc ý của nàng ta mà nói: "Con trai của nàng, chẳng phải đã ở trong bụng nàng rồi sao?"