Thế nhân đều nói, Đại lý tự khanh Cố Đình Tranh là lưỡi đ/ao công chính nghiêm minh nhất triều này. Bản thân ta cũng từng cho là như vậy. Cho đến khi hắn ch/ém đầu phụ thân cùng huynh trưởng của ta, rồi giữ ta lại làm thông phòng. Đêm khuya thanh vắng, hắn cởi bỏ quan phục đoan chính, chặn ta nơi mép giường. "Chỉ cần nàng viết xuống tội trạng kết bè kết phái của Thẩm gia, ta hứa cho nàng vị trí bình thê." "Nếu nàng còn dám vu khống Vãn Ý, chỉ có một con đường ch*t." Kiếp trước, ta cắn ch/ặt răng thề rằng Thẩm gia trong sạch, là bị Giang Vãn Ý bày mưu h/ãm h/ại, liền bị hắn cưỡng ép đổ th/uốc c/âm, chịu đủ mọi nh/ục nh/ã. Mở mắt lần nữa, quay về ngày thứ ba sau khi Thẩm gia bị ch/ém cả nhà. Hắn đẩy giấy bút tới trước mặt ta, ta không chút do dự. "Ta nhận tội." "Cố đại nhân, Thẩm gia có tội, theo luật ta phải vào Giáo phường ty, xin đại nhân hãy đem ta b/án đi."