Thân phận thiếp thất con dòng thứ, lại mang dung mạo khuynh thành. Đích mẫu cho rằng ta cư/ớp mất phong quang của đích tỷ, bèn bày mưu tính kế muốn lấy mạng ta. Rư/ợu đ/ộc, dải lụa trắng, hố lửa. Mỗi lần như thế, đích tỷ đều sớm hay biết mà liều mình ngăn cản. 'Dung mạo hơn người chẳng phải lỗi của Trân nhi, mẫu thân muốn gi*t nó thì hãy gi*t cả con đi!' Đích mẫu sợ hãi, đành đợi ngày đích tỷ xuất giá mới ra tay. Ta chẳng thể ngồi chờ ch*t, ngày đích tỷ xuất giá liền gom góp vàng bạc châu báu mà bỏ trốn. Tiếc thay, chưa được một năm tiêu diêu tự tại, đã bị đích mẫu bắt về. Ngỡ rằng mạng này tận số, nào ngờ bà ta lại quỳ rạp xuống trước mặt ta.