Tại yến tiệc mừng thọ của tổ mẫu, vốn là ngày Lục Từ Viễn sang hỏi cưới ta. Kiếp trước, ta vì chàng mà quán xuyến việc nhà, nghiêm minh gia quy, giữ vững thanh danh trăm năm của Lục gia. Thế nhưng khi nằm trên giường bệ/nh, chàng lại cười mà lắc đầu: "Nàng quá mức nhạt nhẽo, cứ cứng nhắc như một vị phu tử vậy. Nếu người ta cưới là biểu muội của nàng, có giai nhân cùng đọc sách, cả đời này ta cũng được thảnh thơi hơn." Ta chỉ trách chàng nói đùa càn dở. Cho đến khi cả hai cùng trọng sinh trở về ngày đính ước, ta đỏ mặt, chuẩn bị đón lấy ngọc bội đính tình. Chàng lại bất ngờ quay đi, đặt ngọc bội trước mặt biểu muội nhút nhát của ta. "Lão thái quân, Minh Th/ù tài cán xuất chúng, làm tông phụ thật là uổng phí." Chàng thần sắc tự nhiên, giọng điệu lại không chút nghi ngờ: "Tôn nhi chỉ muốn một người vợ hiền thục, chẳng muốn hậu trạch cũng giống như triều đình." Ta sững sờ nhìn chàng, nuốt ngược ngụm m/áu tươi vào lòng, đoan chính hành lễ: "Ta và Lục công tử vốn chẳng có tư tình, cớ sao lại bàn chuyện tông phụ? Chàng mến m/ộ biểu muội ta thì cứ việc, chớ có làm vấy bẩn danh tiết của ta."