Gả cho Kỳ Cẩn Mục đã ba năm, ta cùng người chưa từng chung chăn gối, thế mà nay lại mang trong mình cốt nhục. Người gi/ận dữ khôn cùng, ép ta phải khai ra đứa trẻ này là của kẻ nào. Ta hờ hững đáp lời: 'Chàng chớ bận tâm đứa trẻ này là của ai, dù sao đi nữa, nó gọi chàng một tiếng phụ thân là đủ rồi.'