Thiếp không có ý kiến, đêm đó liền đưa phu quân Phó Trình Th/ù vào phòng ngủ của đại tẩu. Suy cho cùng, kiếp trước thiếp trăm phương ngàn kế ngăn cản, chẳng những khiến nhạc phụ nhạc mẫu không vui, cự tuyệt ban phong cáo mệnh, làm thiếp trở thành trò cười khắp kinh thành. Lại còn khiến phụ thân chụp cho thiếp cái mũ bất hiếu, để Phó Trình Th/ù có lý do mang con của thiếp sang cho đại tẩu nuôi dạy. Thế nhưng chưa đầy ba tháng, đôi nhi nữ tựa bánh trôi nếp của thiếp đã bị phong hàn cư/ớp đi tính mạng. Thiếp vì lúc lâm bồn tổn hại căn cơ, nghe tin dữ liền thổ huyết, mạng treo đầu sợi tóc. Phó Trình Th/ù lạnh lùng nhìn: "Con cái rồi sẽ có lại, Vân Châu đã rất đ/au lòng rồi, nàng còn làm lo/ạn như thế, rốt cuộc muốn thế nào?" Thiếp muốn biện bạch, nhưng lực bất tòng tâm, chàng lại nói thiếp thổ huyết là đang giở trò. Trách thiếp tâm tư dơ bẩn, gây họa trong nhà, giam thiếp vào viện nhỏ, bảo thiếp hãy tự kiểm điểm lại mình. Thiếp thiếu th/uốc men, không cam lòng mà trút hơi thở cuối cùng. Mở mắt lần nữa, lại trở về ngày thứ hai sau đêm tân hôn.