Khi mẫu thân lâm trọng b/ệnh, cháu gái Uyển Thanh quỳ rạp dưới chân ta, ánh mắt né tránh. "Thưa cô cô, Uyển Thanh biết củ nhân sâm ngàn năm kia là để giữ mạng cho tổ mẫu, cháu là đứa cháu bất hiếu, không nên khởi tâm vọng tưởng này." Nàng ta nắm ch/ặt vạt váy, lệ rơi như mưa. "Nhưng dưỡng mẫu của Lục lang ho ra m/áu không dứt, đại phu nói chỉ có vật này mới c/ứu được người. Tổ mẫu phúc lớn mạng lớn, có lẽ dùng dược liệu khác cũng có thể chống đỡ qua cơn nguy. Cô cô, Uyển Thanh cầu người rủ lòng từ bi. Lục lang nhất định sẽ báo đáp gia tộc chúng ta!" Vì lời hứa hão huyền của một nam nhân mà dám đem mạng của tổ mẫu ra đá/nh cược. Ta chưa kịp lên tiếng, tẩu tẩu sắc mặt tái mét bước vào. Nàng vung tay giáng một cái t/át mạnh, đá/nh cho khóe miệng Uyển Thanh rướm m/áu. "Đồ s/úc si/nh! Ngươi dám lấy mạng tổ mẫu ngươi để đổi lấy mối nhân duyên tốt đẹp của ngươi sao? Mau đến Lục gia từ hôn, l/ột hết gấm vóc lụa là trên người đứa bất hiếu này, đưa đến trang trại Tây Sơn ngay trong đêm, bắt nó tự tay cày cấy mà sắc th/uốc!"