Khi trưởng tỷ lưu lạc chốn nhân gian được tìm về, phụ mẫu muốn đem hôn ước của Bùi Chiêu nhường cho tỷ ấy: "Uyển Như hiền lương, Bùi Chiêu là bậc quân tử khiêm nhường, hai người mới là xứng đôi vừa lứa. Con hãy nhường cho Uyển Như đi, phụ mẫu sẽ tìm cho con một mối nhân duyên khác xứng đáng hơn." Ta hỏi ý Bùi Chiêu, chàng ngẩn người, tựa như đang suy tính việc này. Hồi lâu sau, chàng ấp úng đáp: "Ta chỉ cưới một mình nàng." Kiếp trước, ta thà ch*t không theo. Phụ thân bất đắc dĩ đành gả trưởng tỷ cho Định Viễn Hầu làm thiếp, tỷ ấy chịu đủ mọi nh/ục nh/ã, cuối cùng tr/eo c/ổ tự tận. Bùi Chiêu vì thế mà lạnh nhạt với ta tận cùng. Khi ấy ta chẳng rõ nguyên do, mãi đến lúc chàng lâm chung, tay nắm ch/ặt chiếc khăn thêu của trưởng tỷ, ta mới bừng tỉnh ngộ. Kiếp này làm lại, ta nhìn khắp mọi người mà rằng: "Ta nguyện nhường hôn ước này cho tỷ tỷ."