Phu quân khải hoàn ngay đêm ấy, say khướt tại yến tiệc đón mừng của bệ hạ. Thiếp thân lại bị hoàng đế kéo vào sau bức bình phong, đ/è lên eo mà ứ/c hi*p suốt một đêm dài. Bên ngoài tiếng ngáy vang dội không ngớt. Lận Nguyên Hề kề sát bên tai thiếp mà cười khẽ: "Phu nhân, nàng xem. Tướng quân Lục ngủ dáng vẻ kia, có giống một con heo hay chăng?" Thiếp cắn ch/ặt môi, hắn lại càng ép sát hơn: "Trẫm rốt cuộc chỗ nào không bằng hắn? Mà khiến nàng thà gả cho một con heo, cũng chẳng chịu làm nữ nhân của trẫm." Thiếp vịn lấy bức bình phong. Trong đầu toàn là dáng vẻ phu quân khi khải hoàn, che chở nữ y kia ở phía trước. Phu quân yêu nàng ta, mẹ chồng bảo vệ nàng ta. Ngay cả căn phòng thiếp ở, cũng phải chắp tay nhường lại cho nàng ta. Như bầy heo trong chuồng tranh giành thức ăn, tranh qua đoạt lại cũng chẳng qua chỉ là một nắm cám. Thiếp nhìn vị hoàng đế đang phục dưới thân mình. Lần đầu tiên cảm thấy, thân phận tướng quân phu nhân này, quả thực quá thấp hèn.