Muội muội kế thay lang quân đỡ một ki/ếm mà bị thương. Lang quân lòng đầy hổ thẹn, đưa cho ta một tờ hưu thư, quay đầu cầu hôn muội muội kế. Chàng còn cư/ớp đi đứa trẻ vẫn còn trong tã Iót của ta: "Lạc nhi là dòng dõi nhà họ Bùi, ngươi không thể mang đi. Muội muội của ngươi là dì của nó, lại vì c/ứu ta mà không thể sinh nở, tất sẽ coi nó như con đẻ." Ta chẳng thuận theo. Liền bị bọn họ đá/nh g/ãy chân, ném ra ngoài thành. Kẻ ăn mày cười nhạo ta "đi/ên dại", kh/inh ta chẳng thể đi lại. Sau này, lúc lâm vào cảnh cận kề cái ch*t, một nam nhân tự xưng là "cữu phụ" của ta xuất hiện. Mặt hắn trắng bệch không râu, trên người toát ra uy quyền của kẻ làm quan lớn: "Hài tử ngoan, chớ chịu khổ nơi đất khách nữa, hãy theo lão nô vào cung hưởng phúc đi thôi, hưởng phúc an nhàn."