Kẻ giả mạo thân phận ta, ngày đêm tư tình cùng Thế tử. Ngày ta vạch trần chân tướng, bọn họ đã đính ước từ lâu. Thế nhưng, Tống Đình Hoài vốn chán gh/ét th/ủ đo/ạn của ả, liền nạp ta làm chính thê. Hai năm ân ái mặn nồng. Cho đến khi kẻ giả mạo kia gặp sơn tặc trên đường hồi kinh, ả t/ự v*n bằng chính chiếc trâm cài mà Tống Đình Hoài từng tặng năm xưa. Tống Đình Hoài hay tin, lòng đầy dằn vặt khôn nguôi. Khi s/ay rư/ợu, chàng chẳng còn giữ được lễ nghi, liên hồi chất vấn: "Cớ sao năm đó nàng nhất quyết vạch trần ả? Dẫm lên thân x/ác ả để gả cho ta, lòng nàng có hả hê lắm chăng?" Trọng sinh về ngày Tống Đình Hoài đến cầu thân. Mẫu thân sai mụ già canh giữ ta. Huynh trưởng dùng ánh mắt cảnh cáo. Lần này, ta chẳng những không vạch trần sự thật, mà còn thưa rằng: "Nữ nhi đã có người trong mộng, mong mẫu thân tác thành."