Đại hôn ngày thứ hai, Lương Trưng cùng ta tỏ tường, lòng chàng sớm đã thuộc về người khác. Chỉ vì nữ tử kia xuất thân chốn thanh lâu, không thể bước chân vào cửa Hầu phủ. Chàng mong ta giữ trọn bổn phận, chớ nên làm khó nàng ta. Ta cảm thấy nh/ục nh/ã khôn cùng, nhưng cũng nhanh chóng tĩnh tâm. Chuyện hôn nhân, vốn chẳng màng tình ái, vậy thì chỉ bàn đến lợi ích. Mấy chục năm sau đó, ta quán xuyến việc nhà, hiếu đễ vẹn toàn, hiền danh vang xa. Mượn gió Hầu phủ mà mở rộng thương hiệu khắp chốn nhân gian. Ngay cả nữ tử kia, ta cũng thường xuyên chiếu cố đôi phần. Trước lúc lâm chung, Lương Trưng nắm ch/ặt tay ta, hối h/ận khôn nguôi: "Vịnh Đề, kiếp này chung quy là ta phụ nàng." "Nếu có kiếp sau, nàng còn nguyện ý làm thê tử của ta chăng?" Ta sợ chàng ch*t đi âm h/ồn không tan, đành nén lòng gh/ê t/ởm mà gật đầu. Sau đó ta sống thêm năm mươi năm nữa, chín mươi tám tuổi thọ chung chính tẩm. Khi mở mắt ra lần nữa, lại thấy mình đã quay về ngày Lương gia đến dạm ngõ.