Thiếp vốn là thị nữ hầu cận Tiểu vương gia, đã từ chối ân điển làm thông phòng, được phép xuất môn gả đi. Ngày đại hôn, Trường Ninh quận chúa bất ngờ đạp tung cửa đường hỷ của thiếp. Nàng dùng roj ngựa nâng khăn đỏ che mặt thiếp lên, trước mặt đông đảo khách mời mà cười ngả nghiêng: "Mọi người chớ nên bị con nữ nhân này lừa gạt, nơi gốc đùi trái nàng ta có một vết đỏ cỡ móng tay, từ lâu đã âm thầm tư thông với người chăn ngựa trong phủ ta. Loại giày rá/ch thế này, các vị cũng coi như bảo vật sao?"
Chỉ vì một câu nói nhẹ bẫng ấy của nàng. Nhà chồng đuổi thiếp ra khỏi cửa, người trong tộc chê thiếp h/ủy ho/ại phong tục gia môn. Họ trói thiếp tại từ đường, l/ột áo ngoài, dùng roj mây có gai quất đá/nh thật mạnh, lấy cái ch*t của thiếp để răn đe phụ nữ trong tộc. Khi thiếp sắp tắt thở, xe ngựa của quận chúa vừa đi ngang từ đường, nàng vén rèm lên, cười kh/inh miệt:
"Lấy cái thân phận như ngươi, cũng xứng để biểu ca liếc thêm một lần sao?"
Khi mở mắt lại, thiếp đã trở về ngày tự xin Thái phi cho xuất phủ.