Khi đại chiến bùng n/ổ, cha đem ta cùng mẹ giao cho nghĩa quân đang đói khát. Mẹ khẩn cầu cha tha cho ta, nhưng hắn chỉ cười lạnh. "Chỉ trách các ngươi quá x/ấu xí, bằng không làm kỹ nữ trong doanh trại, may ra còn giữ được mạng." Cuối cùng, ta đành nhìn mẹ trở thành "lương thực lên trời" của nghĩa quân. Đến lượt ta, ta sợ đến mức phân cùng nước giải chảy ròng, bị đầu bếp đ/á một cước xuống sông. Hắn vốn định rửa sạch rồi vớt lên. Nhưng không ngờ, đứa trẻ hoang Giang Nam bơi lội cực giỏi. Cú đ/á ấy của hắn đã c/ứu mạng ta.