Năm bốn tuổi, ta đã tự tay phanh thây lũ mèo con trong cung. Năm năm tuổi, ta lùng bắt chim chóc đầy viện để chế thành bức họa "Bách Cầm Đồ". Từ trên là Phụ hoàng Mẫu hậu, dưới đến cung nga thái giám, ai nấy đều thầm rủa ta là kẻ đi/ên lo/ạn. Duy chỉ có Hoàng tỷ là ôm ch/ặt lấy ta, quỳ lạy van xin Phụ hoàng Mẫu hậu đừng tống khứ ta đi, tỷ còn lập lời đ/ộc thề rằng sẽ tự thân dạy dỗ ta nên người.
Chậc, thật là hết cách với tỷ ấy.
Thế là, ta bắt đầu học cách ngoan ngoãn. Cái mác "thuận thảo" ấy ta đã khoác lên mình suốt mười năm ròng. Cho đến ngày Hoàng tỷ bị đưa đi hòa thân, rồi uất ức lìa đời chỉ sau một tháng sắc phong phi tử.
Ta tìm đến trước mặt Phụ hoàng, gằn từng chữ: "Đưa con đi hòa thân."