Phu quân nuôi dưỡng nghĩa muội sắp ch*t. Nàng ta khóc lóc c/ầu x/in chàng: "Huynh trưởng, thiếp muốn cùng huynh làm phu thê trong một tháng." Kiếp trước, ta gi/ận dữ m/ắng nhiếc hai kẻ không biết liêm sỉ ấy, kết cục lại bị phu quân giam vào phòng củi. Chàng đích thân l/ột da mặt ta, chế thành mặt nạ người rồi đeo lên mặt nghĩa muội. Từ đó, nàng ta trở thành Hầu phủ phu nhân, còn ta lại biến thành nghĩa muội "b/ệnh tình nguy kịch" kia. Sau này, thần y vân du chữa khỏi b/ệnh nan y cho nàng ta. Họ ân ái bạc đầu, con cháu đầy đàn, còn ta lại mục rữa trong phòng củi, không một ai thu x/ác. Nay sống lại một đời, đối mặt với sự ép buộc của phu quân, ta mỉm cười gật đầu: "Một tháng phu thê sao đủ? Nên để phu quân dùng kiệu tám người khiêng, rước nàng ta làm bình thê." Có như vậy, ta mới có thể danh chính ngôn thuận tiễn họ cùng xuống địa ngục.