Bần tỳ tình cờ trông thấy phu nhân lén lút tư thông cùng nam tử. Trăn trở mấy ngày, bần tỳ đành lựa lời nhắc nhở thế tử Thẩm Nghiên Chi: "Phu nhân dạo này hay lui tới bên ngoài, e là vì trong phủ ngột ngạt chăng?" Người sắc diện bình thản, nào ngờ đêm đó lại dẫn người đi bắt gian. Tân nương phá cửa trốn chạy, cả kinh thành chê cười người bị cắm sừng. Người mất mặt, bèn trút gi/ận lên thân bần tỳ—roj vọt, bỏ đói, ph/ạt quỳ giữa trời tuyết... Đêm bần tỳ ch*t dưới trượng hình, người đ/á x/ác bần tỳ sang một bên: "Biết thế này, thà để ngươi ch*t cóng trong tuyết còn hơn." Kiếp này tái sinh, người ôn tồn hỏi: "Phu nhân dạo này ra sao?" Nhớ lại bóng hình tân phu nhân đang âu yếm kẻ kia, bần tỳ mỉm cười rót đầy chén trà cho người: "Phu nhân ngày ngày ở Phật đường chép kinh niệm Phật, vô cùng an phận." Kiếp này, bần tỳ quyết giúp phu nhân tư thông.