Đêm đại hôn, biểu muội của phu quân quỳ sụp xuống trước mặt ta, túm lấy vạt váy đỏ mà khóc lóc nỉ non: "C/ầu x/in tỷ tỷ rủ lòng thương, thiếp chỉ cần một danh phận được ở bên cạnh thế tử, những thứ khác đều không cần." Mẫu thân từng dạy, phận nữ nhi phải biết giúp người, tác thành cho người khác. Thế là, ta đưa tay ôm lấy đầu biểu muội, "rắc" một tiếng. Vặn g/ãy cổ nàng ta. "Thật lạ, có kẻ chỉ cần danh phận mà không cần mạng. Đã vậy, ban cho nàng ta cái danh phận tiện thiếp, phận nữ nhi vốn nên giúp đỡ lẫn nhau." Tống Trường An ôm lấy th* th/ể nàng ta, khóc lóc thảm thiết: "đ/ộc phụ, nàng dám gi*t Oản Oản, muốn ta cưới nàng? Trừ khi ta ch*t." Lại có yêu cầu như thế sao? Ta rút thanh trấn tà ki/ếm ở đầu giường. Khóe miệng khẽ nhếch, "xoẹt" một tiếng, rạ/ch đ/ứt cổ hắn. Sau đó, ta lau tay, cất tiếng hô lớn: "Biểu tiểu thư gi*t thế tử, ta đã vặn g/ãy cổ nàng ta để b/áo th/ù cho thế tử." "Chẳng cần cảm tạ, cứ nhận thêm vài đứa con thừa tự cho ta dưỡng già, coi như báo ân vậy." Sau này, ta từ nữ nhi nhà thương gia trở thành chủ mẫu đ/ộc chiếm hầu phủ. Dưới gối con cái thành đôi, đứa nào cũng hiếu thuận, chỉ biết nghe lời ta. Ta sống trong nhung lụa đến tám mươi tám tuổi mới mãn nguyện qu/a đ/ời. Mở mắt lần nữa, lại gặp cảnh Tống Trường An cầm ki/ếm đến từ hôn: "Đời này, đá/nh ch*t ta cũng tuyệt đối không cưới con đ/ộc phụ này." Mí mắt ta khẽ động, con d/ao trong tay lại khẽ đung đưa. Đoạn, "vèo" một nhát. Rạ/ch nát cái miệng đang thao thao bất tuyệt của kẻ ch*t ti/ệt kia.