Hầu phủ tiểu hầu gia rơi xuống nước, đích tỷ vốn tự cao tự đại của ta chẳng muốn làm ướt thân mình để c/ứu người. Ta cởi bỏ ngoại y, nhảy xuống hố băng, kéo kẻ kia lên bờ. Tiểu hầu gia tỉnh lại liền đến phủ cầu thân, đích tỷ lại nhanh chân giành lấy ngọc bội của ta mà nhận công lao. Đích mẫu cảnh cáo ta: "Ngươi thân là thứ nữ, gả qua đó chỉ tổ làm mất mặt mũi mà thôi." Về sau tiểu hầu gia kế thừa tước vị, đích tỷ lại vì không thể sinh nở mà bị hànhz hạz đến ch*t. Trước lúc lâm chung, ả oán đ/ộc bóp cổ ta: "Đều tại ngươi c/ứu hắn, ngươi hại cả đời ta!" Trở lại ngày tiểu hầu gia rơi xuống nước năm xưa. Đích tỷ đang do dự có nên kêu c/ứu hay không. Ta nhặt lấy cây trúc bên bờ, dùng một gậy đ/âm kẻ vừa ngoi đầu lên mặt nước kia chìm trở lại xuống dưới.