Ta nằm trong qu/an t/ài, còn kẻ phu quân bạc tình kia đang cùng ả ngoại thất hoan lạc ngay tại linh đường. Ả ngoại thất nũng nịu: "Phu quân, đây là linh đường của M/ộ tướng quân, thiếp sợ..." Kẻ kia thở dốc đáp: "Sợ cái gì? Sợ ả sống lại sao? Ta cứ muốn ở ngay cạnh qu/an t/ài ả đây. Một kẻ đã ch*t, làm gì được ta?" Chẳng ai hay, chính kẻ đó đã hạ sát ta, cư/ớp đoạt quân công của ta làm của riêng. Hắn được bệ hạ phong làm Trung Dũng Hầu, nay lại muốn nạp ả ngoại thất làm chính thê. Trong tâm trí ta vẫn hiện rõ cảnh tượng khi lâm chung, nhát ki/ếm của hắn xuyên thấu trái tim ta. Ta h/ận thấu xươ/ng! Thế nhưng giờ đây ta chỉ là một h/ồn m/a phiêu dạt, chẳng thể làm được gì! Bỗng nhiên, một lực hút cực lớn kéo lấy ta. Khi mở mắt ra lần nữa, ta bàng hoàng nhận thấy mình đã nhập vào thân x/ác của ả ngoại thất kia. Trời cao có mắt! Ta dùng hết sức đẩy kẻ phu quân bạc tình đang đ/è trên người ra. Lần này, đến lượt hắn phải ch*t!